Viêm gan B là nhiễm trùng gan do vi-rút viêm gan B gây ra. Bệnh lây truyền qua máu và các chất dịch cơ thể. Bệnh có thể gây tổn thương gan hoặc ung thư gan. Nhiễm trùng có thể cấp tính hoặc mãn tính. Viêm gan B có thể phòng ngừa được bằng cách chích ngừa, quan hệ tình dục an toàn và tiêm chích an toàn.
Viêm gan B là nhiễm trùng do vi-rút viêm gan B gây ra.
Bệnh có thể gây ra các triệu chứng ngắn hạn, được gọi là nhiễm trùng cấp tính. Đôi khi, cơ thể sẽ loại bỏ, hoặc "làm sạch" vi-rút, trong vòng 6 tháng sau khi bị nhiễm. Khi vi-rút đã được làm sạch, người ta không thể bị nhiễm lại hoặc truyền vi-rút sang cho người khác.
Một số người bị nhiễm viêm gan B không loại bỏ được vi-rút và bị nhiễm suốt đời, được gọi là nhiễm trùng mãn tính. Viêm gan B mãn tính có thể gây tổn thương gan, ung thư gan hoặc suy gan. Thuốc men có thể giúp ngăn ngừa các bệnh nặng về gan.
Viêm gan B có thể lây lan qua sự tiếp xúc với máu có chứa viêm gan B. Nếu máu hoặc các chất dịch cơ thể bị nhiễm bệnh xâm nhập vào máu của người khác, người đó có thể nhiễm bệnh. Việc này có thể xảy ra qua da bị đứt hoặc bị đâm thủng, qua màng nhầy (ở miệng hoặc bộ phận sinh dục), hoặc qua mắt.
Viêm gan B không lây lan qua sự tiếp xúc thông thường như ôm hoặc nắm tay, hôn má, ho hoặc hắt hơi, hoặc dùng chung thức ăn hoặc đồ dùng.
Nhiều người bị nhiễm viêm gan B cấp tính sẽ không có triệu chứng.
Với người có triệu chứng thì đây thường là:
Các triệu chứng thường bắt đầu khoảng 1 đến 4 tháng sau khi bị nhiễm trùng và kéo dài nhiều tuần.
Người bị viêm gan B cấp tính có thể “loại bỏ” vi-rút và khỏe lại mà không cần được điều trị.
Viêm gan B mãn tính là khi cơ thể không “loại bỏ” được nhiễm trùng lúc đầu trong 6 tháng đầu tiên.
Không phải tất cả mọi người bị viêm gan B mãn tính đều có triệu chứng. Một số người có thể có các triệu chứng giống như nhiễm viêm gan B cấp tính. Đôi khi người đó sẽ không có triệu chứng cho đến khi họ bị các vấn đề nghiêm trọng hơn về gan. Nhiễm viêm gan B mãn tính là bệnh nặng và có thể làm tổn thương gan (xơ gan), ung thư gan hoặc suy gan. Những bệnh này có thể làm chết người.
Để biết thêm chi tiết, xem How is hepatitis B treated? (Viêm gan B được chữa trị ra sao?)
Người chưa từng bị viêm gan B hoặc chưa chích ngừa viêm gan B đều có nguy cơ nhiễm viêm gan B.
Người có thêm nhiều nguy cơ nhiễm viêm gan B là:
Chích ngừa là biện pháp bảo vệ tốt nhất tránh viêm gan B.
Tất cả trẻ em và người trong các nhóm có nguy cơ cao nên được chích ngừa theo lịch trình. Người chưa được chích ngừa nên hỏi bác sĩ về việc có nên chích ngừa viêm gan B hay không.
Chích ngừa miễn phí cho trẻ em và nên có ở các độ tuổi như sau:
Tất cả các liều thuốc chích đều quan trọng để được bảo vệ lâu dài.
Người dưới 20 tuổi chưa được chích ngừa viêm gan B khi còn nhỏ, người tị nạn và người nhập cư theo diện nhân đạo ở mọi lứa tuổi cũng có thể đủ điều kiện để được chích ngừa miễn phí.
Mọi người cũng có thể tự bảo vệ mình tránh viêm gan B bằng cách:
Tất cả các bạn tình và người sống chung với người bị nhiễm viêm gan B mãn tính nên:
Thuốc phòng bệnh sau tiếp xúc (PEP) là một loại thuốc có thể ngăn ngừa nhiễm trùng ở người mới tiếp xúc với viêm gan B. Ai nghĩ là mình đã có sự tiếp xúc nguy cơ cao với người bị viêm gan B nên liên lạc với bác sĩ. Không cần dùng PEP ngừa Viêm gan B đối với người đã được chích ngừa viêm gan B và đã được miễn dịch.
Trong khi mang thai, phụ nữ sẽ được làm xét nghiệm viêm gan B trong việc chăm sóc thông thường. Như vậy khiến họ có thể được điều trị trong khi mang thai và giảm nguy cơ em bé bị viêm gan B.
Để biết thêm thông tin về viêm gan B khi mang thai, xem ‘Tôi nên làm gì nếu có xét nghiệm dương tính với viêm gan B?’
Viêm gan B được chẩn đoán bằng cách thử máu.
Có thể mất nhiều tuần sau lần tiếp xúc đầu tiên thì xét nghiệm mới có kết quả dương tính. Có thể cần làm xét nghiệm nhiều lần.
Thử máu có thể cho biết ai có bị viêm gan B hay không. Thử máu cũng có thể cho biết nếu người này đã từng bị viêm gan B trước đây, đã "loại bỏ" được vi-rút và không còn khả năng lây nhiễm nữa.
Có thể cần làm các xét nghiệm khác (như chụp hình gan) nếu thử máu cho thấy bị viêm gan B mãn tính.
Nếu được chẩn đoán bị viêm gan B, quý vị nên:
Nếu quý vị bị viêm gan B và đang mang thai, hoặc dự tính có thai, hãy bảo đảm bàn thảo với bác sĩ. Tùy theo kết quả thử máu, quý vị có thể cần được chữa trị trong khi mang thai. Trẻ sơ sinh của bà mẹ có xét nghiệm dương tính với viêm gan B sẽ cần được điều trị thêm ngay khi sinh. Đây gồm có việc chích globulin miễn dịch (kháng thể) chống viêm gan B cùng với chích ngừa viêm gan B thông thường. Các phương pháp điều trị này rất quan trọng để giảm nguy cơ trẻ sơ sinh bị viêm gan B.
Để biết thêm chi tiết, xem Hepatitis B vaccination for babies (Chích ngừa viêm gan B cho trẻ sơ sinh).